Anh có nhớ thu Hà Nội.

Thảo luận trong 'Tình yêu - Ước mơ - Sở thích - Tâm sự' bắt đầu bởi hungnt7891, 2/11/14.

  1. hungnt7891

    hungnt7891 Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    21/1/14
    Bài viết:
    312
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Chuyện tình yêu: Anh có nhớ thu Hà Nội. Có những điều tưởng chừng như rất mơ hồ nhưng lại hiện hữu trong lòng em một cách rất rõ nét.

    Ngày anh đi công tác xa. Đã mấy lần rồi, trước những chuyến đi dài ngày ấy, lúc tiễn anh đi, em không kiềm được nước mắt. Em đã cố gắng gượng rằng mình đừng khóc, nhất định không được để anh thấy em rơi lệ…Dặn lòng người yêu đi công tác chứ có biến mất đâu sao phải u sầu, phải làm quá lên như vậy thế mà anh chỉ đi được vài bước đã nước mắt vắn dài.

    Khi anh đi rồi, em tự nhủ chẳng có anh, thì em vẫn vui mà. Nhưng mỗi khi đi đâu đó vào buổi tối, mùi hoa sữa dịu dàng thoang thoảng quyện vào một mùi hương bất chợt của ai đó vô tình gặp trên đường khiến em nghĩ tới anh và mường tượng cảm giác được bên anh. Em chợt nghĩ nếu giờ này anh ở đây, chắc chúng ta sẽ cùng nhau rong ruổi trên những cung đường mùa thu, đôi tay em sẽ không chịu yên vị trong túi áo anh, thỉnh thoảng trêu anh xoa xoa cái bụng bia căng tròn. Có đôi lúc đi trên đường, chẳng có gì để nói, em sẽ thốt lên một câu: "Nhợn con". Anh nhẹ nhàng hỏi han : "Sao?". Em chẳng nói gì chỉ lắc đầu. Có phải em đã nhớ anh ngay khi được ở bên anh không?

    Mùa thu Hà Nội luôn dịu dàng như một bản tình ca. Trên những con đường thơ mộng nhất của Hà Thành, có đôi lúc chúng ta sẽ dừng lại để xà vào một hàng ốc nóng quen thuộc, cùng xuýt xoa trước bát ốc xào me dừa đang bốc hơi nghi ngút. Em chẳng ngại ngần gì mút mút con ốc, cảm nhận thứ nươc sốt vừa béo ngậy vừa chua cay tan ra trong miệng. Rồi anh sẽ phì cười khi nhìn em ăn ngon lành đến con cuối cùng.

    Em nhớ những buổi chúng mình ngồi ở hàng bia phố cổ trên Tạ Hiện, nhâm nhi cốc bia , nhìn cả khu phố tập nập chuyển động theo những vũ khúc sôi động từ mấy quán bar nhỏ vọng lại. Khu phố đa văn hóa, đa sắc tộc hòa mình trong niềm vui chung. Đã bao lần ta tới đây, để bỏ lại những nỗi buồn, tâm tư khó nói. Anh tinh nghịch lấy máy ảnh chụp cảnh em đưa chai bia lên uống rồi check in FB: Gấu uống bia.

    Hồi mới học đại học, em từng mong ước sẽ được cùng người yêu đi khám phá hết tất cả những quán café ở Hà Nội và khi có anh, điều đó dần dần thành sự thật. Quán café vìa hè giản dị đôi ba chiếc ghế phố Nguyễn Du, café Tầng trệt du dương tiếng nhạc Pháp cùng những cuốn sách cổ, Cộng café gợi nhớ một thời dĩ vãng, café Mộc khu Bách khoa đông đúc sinh viên… Chẳng thể đếm hết những quán café đã từng in dấu chúng ta. Và em biết lúc nào anh cũng gọi nâu đá. Câu chuyện cứ thế trôi đi theo cốc cà phê sóng sánh.

    Người yêu à, mấy hôm nay trời nhiều mây. Cơn mưa nhỏ đã kéo dài từ sáng tới giờ, có thể là hết cả ngày. Mặc dù em đã cố gắng trở nên bận rộn nhưng nụ cười ấy, khuôn mặt ấy, lời mắng yêu ấy, câu nói hài hước ấy vẫn quanh quẩn bên em. Em biết, anh có nhiều việc phải làm lắm. Nên dẫu muốn mè nheo anh, em cũng sẽ cố gắng tự tạo niềm vui cho chính mình để bớt làm phiền anh. Yêu nhau lâu rồi, em mới hiểu, có đôi khi người ta gọi điện chỉ để nghe tiếng thở của nhau, chỉ để biết rằng chúng mình vẫn hạnh phúc.

    Người yêu à, hãy nói cho em biết anh rất nhớ mùa thu Hà Nội đi!
    ( Chuyện tình yêu hay và cách tán gái )
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này