Truyện Hay: Mẹ Độc Thân Tuổi 18

Thảo luận trong 'Chat chit - Tán gẫu - Tranh luận' bắt đầu bởi Bonfuture, 27/12/13.

  1. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Mới chỉ 17 tuổi, cô đã phải chăm sóc đặc biệt một thiếu gia trẻ tuổi giàu có bậc nhất. Dù là ban ngày, cô cùng các nữ giúp việc nói chuyện phiếm, hoặc ban đêm, cô ngủ say. Chừng nào thiếu gia trẻ có hứng thú, cô đều phải ngoan ngoãn tắm rửa sạch sẽ và thực hiện công việc của mình.

    Điều này chẳng đáng kể gì, vì tiền, cô có thể chịu đựng được. Nhưng vấn đề là ở chỗ, nếu thiếu gia trẻ tuổi tức giận vì chuyện gì đó, cô lại trở thành cái thùng cho hắn trút giận, bị hắn hành hạ đến chết đi sống lại….

    Có thể ngay cả khi hắn đối xử với cô như vậy, cô vẫn yêu hắn. Bởi cô biết bản chất của hắn là người lương thiện.

    Khi cô quyết định sẽ chăm sóc hắn, yêu thương hắn cả đời thì hắn lại vô tình quyết định đuổi cô đi …

    Cô chỉ khóc , mang đứa con trong bụng mà rời đi .

    Đường Hạo là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Đường thị, hắn đẹp trai, tuấn tú và lãng tử. Chính vì vậy mà phái nữ thì hâm mộ, còn phái nam thì ghen tị với bậc Đại thiếu gia như hắn. Thế nhưng sau một vụ tai nạn đột ngột, hắn đã mất đi thị giác và trở thành một người mù. Người con gái mà hắn yêu tha thiết lại tuyệt tình bỏ rơi hắn…

    Với hắn , đàn bà đều lạnh lùng vô tình, lại thấp hèn lẳng lơ. Hừ, cô – người con gái 17 tuổi không phải là loại người vì tiền mà bán chính mình hay sao ?

    Lần sau gặp lại, hắn đã phục hồi thị giác và là một tổng tài thành đạt. Khi mới nhận ra nhau, cô cho rằng hắn sẽ yêu cô một lần nữa, thế nhưng hắn lại tuyệt tình phủ nhận đứa con của mình và nói với cô hãy bỏ đứa bé đó đi…
     
  2. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Chương 1:

    Trong tư thế thân thể đang trần truồng, mỹ nam anh tuấn ấy đột nhiên đình chỉ luật động thân dưới. Đôi mắt không có tiêu cự vô hồn nhìn vào cô gái ở dưới thân và gầm lên quát: “Nói em vĩnh viễn chỉ là của anh, sẽ không bao giờ phản bội anh, nói đi!”

    Hắn có một đôi mắt đẹp hoàn hảo, nhưng tiếc là không hấp dẫn vì trong đôi mắt ấy chỉ có vẻ ảm đạm mờ mịt, không có chút ánh sáng….

    Đúng vậy, hắn là một thằng mù tàn tật.

    Một tai nạn giao thông đã làm hắn bị mù và tất cả những ai ghen tị với hắn đều cảm thấy may mắn.

    Là Đại thiếu gia của tập đoàn Đường Thị, hắn đã ngậm muỗng vàng từ khi sinh ra. Đường Hạo không chỉ đẹp trai mà tất cả mọi khía cạnh của con người hắn cũng đều xuất chúng.

    Hắn yêu thích sự náo nhiệt, bởi vậy hắn đã không tốt nghiệp đại học mà vào thẳng tập đoàn hùng mạnh của gia đình để làm việc, khiến cho nhiều lãnh đạo cấp cao phải phục tùng hắn.

    Ông Đường Lập rất tự hào về đứa con trai độc nhất của mình, muốn chờ tới khi con trai mình thành nghiệp để giao cả tập đoàn hùng mạnh cho hắn, để ông có thể rảnh rang mà hàn huyên cùng phu nhân dịu dàng của mình. Nhưng tai nạn này đã phá hủy người thanh niên trẻ đầy triển vọng làm cho người cha của hắn phải khóc vì đau lòng khôn xiết.

    Phía thân dưới của Đường Hạo như muốn phá tung ra, vì vậy mà giọng nói trở nên khàn khàn. Khuôn mặt của hắn vốn đã đỏ gay, nay lại đang bị bao phủ bằng một lớp mồ hôi mỏng.

    Đôi má hồng nhuận như trái táo, người con gái dưới thân mỉm cười, nhẹ nhàng đưa tay lau những giọt mồ hôi trên khuôn mặt hắn và trấn an: “Em vĩnh viễn là của anh, sẽ không bao giờ phản bội anh!”

    “Hãy nói rằng em sẽ không giống như Phỉ Na” – chàng trai nói tiếp với nỗi thống khổ hiện trên gương mặt.

    “Đường Hạo, hãy tin em. Em hứa rằng sẽ chỉ biết đến một mình anh mà thôi!”

    Sau khi nghe những lời cam đoan của cô, cuối cùng chàng trai ấy cũng mỉm cười hài lòng. Cánh tay lực lưỡng của hắn nâng hai chân cô lên cao, điều chỉnh lại tư thế để vào một lần cuối cùng.

    Cô cắn nhẹ môi dưới, đôi tay cố sức bám vào vai của hắn trong khi hắn điên cuồng tiến tới phía cô.

    Đường Hạo dùng hết sức tiến vào, hắn ưỡn người, gào lên một tiếng rồi hoàn toàn xuất ra trong cơ thể cô.

    Ngừng lại một chút, cô nhẹ nhàng vuốt ve gò má của hắn bằng sự chân thành xuất phát từ trái tim. Mặc kệ lúc trước hắn đã đối xử với cô tàn nhẫn thế nào, mặc kệ hắn dùng những phương cách tà ác để gây ra những dấu tích trên cơ thể cô. Cô ngây ngô chìm đắm trong tình yêu với hắn, đã yêu người đàn ông chiếm đoạt trinh tiết của mình.

    Cô biết hắn không phải là người xấu, đó chỉ là sự kiêu ngạo sau khi hắn trở nên cực đoan vì đôi mắt đã mù lòa, thiếu đi cảm giác an toàn.

    Bằng niềm tin của mình, cô sẵn sàng nguyện giúp hắn thay đổi, giúp hắn một lần nữa từ từ lấy lại cảm giác tự tin của mình.

    Nhưng cô không thể và cũng không dám. Trong lòng hắn chỉ có “Phỉ Na”, chỉ yêu “Phỉ Na”, mặc dù cô ta đã không còn tồn tại trên thế giới này, còn cô chẳng qua chỉ là công cụ cùng hắn lên giường – nơi mà hắn cho rằng có đủ điều kiện để cùng hắn đề cập đến “tình yêu”.

    Mười bảy tuổi, trên khuôn mặt trẻ trung lộ ra những nụ cười buồn khổ, nhưng cũng hàm chứa niềm hạnh phúc không thể cất lên lời. Chỉ cần hắn là người sở hữu thì điều đó với cô đã quá ngọt ngào.

    Cô sẽ ảo tưởng sự chiếm đoạt ấy là “tình yêu”, như vậy cũng đủ rồi!
     
  3. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Chương 2:

    Hai tờ chi phiếu thoáng xuất hiện ngay trước mắt. Người đàn ông họ Đường vẫn đang chăm chú nhìn cô.

    Trong thoáng chốc, ánh mắt nghi hoặc lướt qua tờ chi phiếu ấy rồi nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú của Đường Hạo, đây là lần thứ ba cô nhận được sự ưu ái của ông. Lần đầu tiên là trong một khách sạn với năm triệu đô la với mục đích là khiến cô thích hắn. Lần thứ hai ông nói với cô, hãy chăm sóc chu đáo cho con trai của ông, đợi đến khi hắn bình thường một chút thì sẽ để cô về nhà. Và hôm nay là lần thứ ba, ông ta còn có yêu cầu gì đây?

    Ông Đường Lập – chủ tịch tập đoàn Đường thị, hay còn được biết đến là cha của Đường Hạo đã trả lời một câu mà nàng không hề mong muốn. ‘’Lục tiểu thư, ở đây có hai tờ chi phiếu. Đó là tiền công mà cô đã chăm sóc con trai tôi trong một thời gian dài. Cảm ơn cô đã chăm sóc cho Đường Hạo, còn bây giờ thì cô đã có thể rời khỏi đây.’’

    Cô thẫn thờ đứng ngây người như phỗng, giống như vừa bị đánh bởi một cây gậy. Khuôn mặt cô biến sắc trở nên trắng bệch, bật cười nhìn ông: ‘’Đường lão gia, tôi đã làm gì sai sao? Tại sao lại muốn sa thải tôi vậy?’’

    Đúng vậy, cô quả thật rất muốn về nhà gặp mẹ mình. Nhưng rồi khi thời khắc đó đã đến, cô hoàn toàn không có hứng thú, không thể mỉm cười nổi dù chỉ một chút.

    Cô không muốn đi, không muốn rời khỏi hắn ta. “Đó không phải là chuyện của cô, ta đã chuẩn bị một cô gái khác để làm bạn với nó”

    Cô cười gượng, bước lên phía trước và nói: “Là tại tôi làm điều gì sai sao? Tại sao lại muốn đổi người? Nếu có điều gì đó không đúng xin cứ nói, tôi sẽ thay đổi”

    -“Không đâu Lục tiểu thư, cô đã làm rất tốt. Tôi biết vì để Đường Hạo ngoan cố có thể chịu ra ngoài sưởi nắng, để cho nó có thể lạc quan vào tương lai, cô đã phải chịu nhiều cực khổ. Điều này tôi biết!”

    Đường Lập khen ngợi cô một phen, sau đó lại tiếp một câu nói như quả bom nặng cân . “Sa thải cô không phải vì tôi muốn đổi người, mà vì cô gái sẽ đến chăm sóc con trai ta chính là vị hôn thê tương lai mà tôi chọn cho nó !‘’

    Máu dường như bị đông lại , Tiểu Ngưng cứ đứng đó như một pho tượng , lát sau mới tìm được thanh âm của chính mình . A hóa ra là như vậy sao.

    Nước mắt dù đã cố kìm nén nhưng vẫn chảy dài trên gương mặt, khóe môi lại miễn cưỡng nhếch lên , Tiểu Ngưng hẳn là không hề biết hiện tại mình có phản ứng ngơ ngác như thế nào .

    -‘’Đúng vậy , một lần nữa cám ơn cô đã chăm sóc con trai tôi !’’ Đường Lập từ trên ghế đứng lên mỉm cười , đem hai tờ chi phiếu cầm lên.’’ Cô gái, nhận lấy đi , tôi nghĩ nó sẽ giúp ích cho cô! ‘’

    Nói thật là ông có điểm yêu mến cô gái kiên cường này ,cô gái này thực sự có năng lực , không phải ai cũng có thể làm cho con trai của ông ngoan ngoãn nghe lời.

    Nhưng cho dù là như vậy, ông cũng không thể cho cô lấy Đuờng Hạo.Con trai yêu quý của ông tuy rằng mất đi đôi mắt , hiện tại không thể nhìn thấy gì cả nhưng dựa vào vẻ bề ngoài tuấn lãng lại thêm gia thế giàu có sẽ có rất nhiều đứa con gái nhà giàu theo đuổi, chỉ sợ phải xua như xua vịt mà thôi.

    -‘’ Không , tôi không cần ‘’ .Tiểu Ngưng lại vội vàng lắc đầu , hai tay giấu ra sau lưng , lùi lại phía sau một bước.

    Đường Lập lắc đầu không đồng ý : ‘’ Tôi không phải muốn dùng số tiền này với ý đuổi cô đi .Mà vì cô chăm sóc nó lâu như vậy, đây chính là tiền lương, tiền cảm ơn của tôi ! Cô xứng đáng được hưởng những đồng tiền này !’’
     
  4. tienminh5716

    tienminh5716 Lính mới

    Tham gia ngày:
    8/10/13
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
     
  5. khoacuatu1

    khoacuatu1 Lính mới

    Tham gia ngày:
    10/12/13
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    KHÓA CỬA ĐIỆN TỬ SAMSUNG SHS 6020 ĐIỀU KHIỂN TỪ XA
    KHÓA CỬA SAMSUNG SHS-6020 REMOTE
    Nhận giải thưởng thiết kế xuất xắc nhất năm 2012 về tính năng sự an toàn chắc chắn
    Tự động khóa cửa
    Mở khóa bằng mã số, thẻ từ và điều khiển từ xa
    Hợp kim nhôm sang trọng, chắc chắn
    Sử dụng màn hình cảm ứng, thẻ card, bàn phím cảm ứng dễ dàng sử dụng trong bóng tối.
    Khóa của tự động
    Chống sốc, chống tĩnh điện
    Điều khiển từ xa
    Chuông báo động nếu có hiện tượng phá khoá.
    Chuông báo động nếu bị đột nhập
    Hoạt động bằng pin AA
    Báo hiệu bằng đèn và âm thanh khi pin yếu
    Sử dụng nguồn pin dự phòng 9V
    khóa điều khiển từ xa bằng inox có thể chị va đập chị nước ngoài trời nhìn sang trọng
    KHÓA CỬA SAMSUNG SHS-6020 REMOTE
     
  6. bestsongvn

    bestsongvn Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    23/3/13
    Bài viết:
    184
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
  7. Namviet

    Namviet Lính mới

    Tham gia ngày:
    12/2/14
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Hay quá bạn, tiếp tục nhé
     
  8. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Chương 3: P/s : ầy , nhan đề là bạn Ngưng nói với chú ch* khi phải rời xa bạn Hạo nhé :p

    Khi Tiểu Ngưng nhíu nhíu cái mũi đỏ bừng, khẽ cúi đầu xuống thì là lúc nước mắt trong suốt tuôn rơi không ngừng xuống đất . “Tôi không cần cám ơn .”

    Nói xong cô xoay người muốn đi ra! Thực sự muốn đi khỏi nơi này !

    Đường Lập đã nhanh chóng đi đến trước mặt cô , chân thành nói : “ Tôi hy vọng cô có thể nhận bởi vì cô nhất định sẽ cần đến !” . Ông ít nhiều biết rõ cô bé này gia cảnh lầm than , nếu như không phải bởi vì tiền cũng sẽ không bị người trong nhà bán cho câu lạc bộ đêm .

    -“Hơn nữa coi như cô không tiếp nhận số tiền này thì từ nay về sau cô cũng không thể gặp Đường Hạo .Tôi đây hy vọng cô từ bây giờ sẽ rời đi, hoàn toàn biến mất vĩnh viễn trước mặt con trai tôi. “

    Ông có thể cảm nhận được rằng con trai ông đối với cô bé này rất ỷ lại , ông muốn kịp thời ngăn cản chuyện này lại ngay.

    Vĩnh viễn đều không được gặp ? Vĩnh viễn không nhìn thấy ? Lúc này Tiểu Ngưng mới ý thức được cô đã không còn có biện pháp để chiếu cố hắn, để quan tâm tới hắn !

    Không cần cô chiếu cố hắn cái gì ? Nhưng hắn làm sao có thể rời khỏi chính mình đây ?

    Cô muốn một mực cùng hắn mỗi ngày ngồi phơi nắng trên mặt cỏ rồi ca hát cho hắn nghe .. muốn mỗi buổi sáng sớm trong phòng , cùng với tiếng kêu thanh thúy của Điểu Nhi ,đọc báo cho hắn nghe.

    Cô chính là con mắt của hắn, là trợ thủ sinh hoạt cho hắn ! Chính là những chuyện này từ nay về sau cô cũng không có cách nào làm …!
     
  9. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Chương 4: -“Cầm lấy đi” ! Đường Lập lại một lần nữa nâng tập chi phiếu lên.

    Nước mắt rơi lã chã , cô không có tâm trí chú ý đến những con số trên hai tấm chi phiếu khác nhau , là con số rất lớn …là con số bình thường …

    Tiểu Ngưng biểu lộ do dự một chút rồi cuối cùng giơ tay lên cầm lấy tấm chi phiếu có những con số bình thường.”Tôi chỉ cần cái này , Đường tiên sinh không cần đối với tôi cảm tạ! “

    Nếu đó là quyết định của cô thì Đường Lập cũng không có tiếp tục miễn cưỡng nữa.

    Tiểu Ngưng tay nắm chặt tấm chi phiếu, giương mắt chăm chú lên cầu xin nói : “ Đường tiên sinh chuyện sáng mai tôi rời đi mong ông đừng nói với Đường Hạo , tôi sẽ lặng lẽ rời đi ! “

    Đường tiên sinh muốn cô rời khỏi đây mà không kinh động đến Đường Hạo, đạo lý này cô hiểu được .

    Đường Lập suy tính vài giây đồng hồ sau đó nói : “ Vậy thì ngày mai thời điểm nó kiểm tra sức khỏe , cô hãy rời đi ! “

    Tiểu Ngưng khẽ gật đầu , mang theo dòng nước mắt , cầm tấm chi phiếu rời khỏi thư phòng.

    -“ Harry nhanh lên đi ! “ Gò má đỏ bừng không kịp thở , Tiểu Ngưng cố dùng sức lôi kéo sợi đây thừng buộc trên chiếc cổ của con ch* màu vàng Labrador.
    Đầu lưỡi thè ra thật dài, Harry đứng ở đường cái cũng không kịp thở , chỉ thấy thân thể nó rất nhanh run run cũng có thể biết là Harry đã mệt muốn chết, khát nước lắm lắm rồi.

    Tiểu Ngưng nhìn về phía con ch* mới mua về, chợt nhớ là vẫn còn một chai nước. Cô liếm liếm cánh môi khô khốc sau đó từ trong túi áo móc ra chiếc bát mà cửa hàng thú nuôi cung cấp cho cô , đổ nước vào cái bát rồi đưa đến trước con Harry. Harry lập tức cúi đầu xuống, thè lưỡi rất nhanh liếm láp nước đưa vào trong miệng.

    Còn Tiểu Ngưng đáng thương chỉ có thể duy trì lưỡi khô , liếm liếm cánh môi không dám uống số nước còn lại trong chai . Nếu như cô uống bây giờ ,tí nữa Harry khát thì lấy ở đâu ra nước cho nó .

    Cô cầm tấm chi phiếu mà Đường tiên sinh cho cô , sau khi mua một con ch* , làm các thủ tục xong thì chỉ còn đủ tiền mua một chai nước khoáng .Đến cả tiền xe cũng không còn nữa nên chỉ có thể hy vọng lôi kéo Harry trở về thật nhanh trước khi trời tối.

    Uống xong nước, Harry quả nhiên rất nhanh lên tinh thần, lắc bộ thân toàn lông run run đứng lên.

    Tiểu Ngưng nhìn chằm chằm vào mắt của Harry đáng yêu , vành mắt cô lại nhanh chóng đỏ lên , nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống thật nhanh . Cô nhẹ nhàng ôm lấy đầu Harry run rẩy nói : “ Harry cầu xin mày. Nhất định phải thay tao chiếu cố cho chủ nhân mới của mày , biết không ? Ngàn vạn lần không được lười biếng , nhất định phải ngoan ngoãn ! Tao đã không thể chiếu cố anh ấy được nữa rồi. Đem anh ấy giao cho mày ! Harry anh ấy thật ra là người rất tốt , chỉ cần mày trung tâm đối với anh ấy, anh ấy nhất định sẽ đối với mày rất tốt , rất tốt…… ! “

    Thời điểm nói ra những lời đằng sau đã không nghe rõ cô nói cái gì , chỉ là những tiếng nghẹn ngào.

    Tiểu Ngưng nhanh chóng lau lại nước mắt , tại trên người Harry vỗ nhẹ xuống .”Harry nghỉ ngơi đủ rồi thì chúng ta cùng về thôi ! “Cô cùng hắn thời gian còn cùng một chỗ không còn nhiều nữa, cô không thể trì hoãn ở trên đường lâu được.

    Trên môi tràn đầy bong bóng ( bị khô , nứt toác môi ) , cuối cùng khi đồng hồ điểm 8h tối , cô rốt cục đã cùng với chú ch* Harry về đến biệt thự.

    Nhìn đến chiếc cửa được chạm khắc tỉ mỉ, Tiểu Ngưng một thân bị phơi nắng đến mặt đỏ rực cuối cùng cũng lộ ra mỉm cười. “ Đến , đến rồi ! “
     
  10. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Bởi vì vừa rồi chỉ một mực muốn chạy về nhanh , cổ họng lại khô khốc vì khát nước , Tiểu Ngưng đến cửa chính đã không thể nói lên lời, chỉ có thể dùng sức vỗ vỗ cánh cửa to lớn.

    Bang Bang —-

    Người đâu mở cửa đi a , Tiểu Ngưng đang đứng thở phì phò , chỉ hận không thể xông vào phòng lập tức để uống thật nhiều, thật nhiều nước.

    Ấn chuông đến nửa ngày, lại đập đập cánh cửa lớn mãi mà cũng chẳng thấy bóng dáng người nào. Quái lạ ! Bình thường bên ngoài cũng có bảo vệ đứng trông mà sao hôm nay cũng chẳng thấy là sao ?

    Uông –uông —- Harry đã nhanh chóng quen với người mua nó từ chiều rồi , nó cũng đi tới đi lui ,lượn lờ vòng quanh cánh cửa quan sát động tĩnh.

    Uông Uông Uông —- Nó giống như cũng mất bình tĩnh vì mãi chẳng thanh âm ra mở cửa của ai cả nên liên tục kêu , một tiếng sau so với một tiếng trước lại càng lớn hơn . Uông Uông Uông — Uông Uông Uông—

    Tiểu Ngưng lại ra sức ấn chuông cửa, thấp thỏm hướng bên trong nhìn quanh.

    Đợi một lúc lâu thật lâu sau, cuối cùng cũng nghe được tiếng bước chân đang đến gần . Trên mặt cô lộ ra một cái nụ cười thản nhiên ngóng trông nhanh sớm được vào cửa.

    Đường Hạo tìm không thấy cô , có thể hay không lại tức giận ?

    Nhìn người đang tới gần , khuôn mặt Tiểu Ngưng đang đầy nét cười trong nháy mắt đông cứng lại.Đi đến mở cửa là một cô gái với trang phục đẹp đẽ như công chúa, mái tóc dài mượt , khuôn mặt lại xinh xắn giống như búp bê . Cô gái ấy tựa như phát hòa quang của một nàng công chúa, làm cho Tiểu Ngưng đang mệt mỏi ,tóc tai rối loạn cảm thấy tự ti, mặc cảm sâu sắc.

    -‘’ Xin chào ! Cô chính là hộ lý chăm sóc cho Đường Hạo ca ca phải không? ! ‘’ Cô gái đứng cách cửa chính mỉm cười cùng Tiểu Ngữ chào hỏi cô , sau đó đi theo người bảo vệ mở cửa ra.

    Tiểu Ngưng tay chân lại có chút luống cuống , nếu như không có đoán sai thì cô gái này chính là vị hôn phu mà Đường tiên sinh chọn cho Đường Hạo ? Một cỗ chất lỏng mang mùi vị chua xót phun lên cổ họng làm cho cô phát ra thanh âm khàn khan. Đúng vậy ! Cô hẳn là một người hộ lý , chỉ là nếu so với hộ lý thì cô còn làm nhiều hơn một việc – công việc mập mờ …

    Lại tiếp tục so sánh , giọng nói của cô khó nghe giống như tiếng răng cưa đối chọi thanh âm của đối phương lại vô cùng dễ nghe . Thật có điểm phiền muộn.

    -‘’ Hộ lý tiểu thư à , vừa rồi Đường ca ca nói không cho cô vào. Anh ấy không muốn nghe thấy giọng nói của cô !’’ Cô gái xinh đẹp vẻ mặt khó xử , đứng ngang trước cửa không cho người ở phía ngoài tiến vào.

    Tiểu Ngưng lại ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ phòng ngủ của Đường Hạo , trong hai mắt đong đầy đau thương. Chẳng lẽ nhanh như vậy mà anh ấy đã yêu cô gái này rồi ? Chẳng lẽ mình nhanh như vậy đã bị người khác thay thế ? Dù là một tiếng ‘’tạm biệt’’ mà anh ấy cũng lười nói với mình sao ?

    Tiểu Ngưng nâng mặt lên, đôi gò má mệt mỏi run rẩy yếu đuối nói :’’ Tiểu thư, xin cô cho tôi vào nhìn anh ấy được không ? Tôi có chút lời muốn nói , nói xong tôi sẽ đi ngay ‘’

    Cô chỉ muốn chúc phúc cho hắn , hy vọng hắn từ này về sau đều thuận lợi, hy vọng có ngày hắn sẽ lại được nhìn thấy ánh sáng.
     
  11. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Cô~ thật sự muốn nhìn thấy hắn.

    -‘’ Nhưng Đường ca ca nói để tôi nói với cô rằng công việc của cô đã kết thúc , cô có thể đi ngap lập tức ! ‘’ Cô gái lại tiếp tục mỉm cười nói , thoạt nhìn đúng là bộ dáng phi thường khờ dại, nhu thuận.

    Đúng lúc này ,có người hầu mang theo một cái rương hành lý đi tới . Vị người hầu này chính là do Đường gia đại trạch phái đến , cũng tại Đường gia công tác nhiều năm rồi. Bởi vì ông Đường Lập sợ người hầu ở đây không cẩn thẩn đem quan hệ của Tiểu Ngưng và Đường Hạo nói ra sẽ khiến cho con dâu tương lai hiểu lầm nên hôm nay đã đem toàn bộ người hầu và bảo vệ đổi đi.

    -‘’ Hộ lý tiểu thư , tất cả hành lý của cô đều ở đây . Không sớm thì muộn cô cũng phải rời đi , nên bây giờ nên đi sớm một chút .’’Bà hầu gái coi như lễ phép nói.

    Nhìn thấy hành lý để ngang trước cửa không để cho cô đi vào , Tiểu Ngưng lại cố nén chất lỏng nơi vành mắt chỉ chực rơi xuống .Nhưng đôi lông mi ảm ướt lại bán rẻ cảm xúc chân thật của cô. Tiểu Ngưng lại nhìn lên gian phòng trên lầu 2 , đôi mắt hàm chứa lệ ngồi chổm hổm xuống vỗ về chơi đùa dịu dàng với chú ch* Labrador ngoan ngoãn rồi nói với cô gái : ‘’ Tiểu thư có thể giúp tôi đem chú ch* này giao cho Đường Hạo thiếu gia được không ? Nó rất biết điều lại thông minh nghe hiểu rất nhiều khẩu lệnh , sẽ làm cho cuộc sống của thiếu gia thuận tiện hơn .Được không ? ‘’

    Cô tràn ngập khát vọng nhìn vị tiểu thư cao quý trước mắt, hy vọng cô gái ấy cũng sẽ yêu quý chú ch* lông vàng Harry này.

    ‘’Chú ch* mới đáng yêu làm sao !’’ Cô gái ngồi xổm xuống , vỗ về bộ lông chơi đùa . ‘’Nó tên gọi là gì vậy ? Lông thật trơn mượt a ! ‘’

    Tiểu Ngưng đã yên tâm khi thấy cô gái cũng thích chú ch* này. ‘’ Nó gọi là Harry .Harry à, đây là chủ nhân mới của mày, mày phải nghe lời cô ấy nhé. ‘’

    Nghe thấy lời của cô, Harry quay đầu nhìn về phía vị tiểu thư đang vuốt ve nó. Harry thật sự là con ch* biết điều , đi cùng với cô từ nơi xa như thế về đây .Tuy chỉ là một buổi chiều ngắn ngủi ở chung nhưng cô cũng không nỡ rời đi chú ch* đáng yêu này.

    Tiểu Ngưng lại lưu luyến chạm vào bộ lông của nó , sau đó đứng dậy , nhìn cũng không nhìn nữa đem sợ dây thừng đưa cho cô gái . ‘’ Tiểu thư, Harry giao cho cô, mong cô chiếu cố đến nó ‘’.

    Kì thật là cô muốn nói cô mong cô gái này sẽ chiếu cố tốt cho Đường Hạo thay cô .Nhưng bất quá cô chỉ là một hộ lý nhỏ nhoi , sao có tư cách nói những lời này ! Cô gái rụt rụt bả vai hướng Tiểu Ngưng mỉm cười .’’ Yên tâm đi , Harry đáng yêu như thế , tôi nhất định sẽ chiếu cố nó thật tốt . Hộ lý tiểu thư, cô có muốn tôi gọi cho cô một chiếc tắc xi không ? ‘’Cô gái quan tâm hỏi.

    Tiểu Ngưng suy nghĩ lại bắt dầu bị trùng xuống nhìn đống hành lý ngổn ngang . ‘’ Không cầu đâu, đi đến phía trước là tôi có thể gọi được xe rồi. Cám ơn cô. Tạm biệt. ‘’

    -‘’ Tạm biệt ‘’ câu nói vừa phát ra là thời điểm cô không thể khống chế được những giọt nước mắt của mình .

    Tiểu Ngưng lại buông lỏng thân thể, tùy ý để những giọt nước mắt nóng hổi chảy dọc theo khuôn mặt , mở hồ tầm mắt của cô đã không thể nhìn rõ đường phía trước. Cô chỉ biết hướng phía trước mà lê những bước chân chậm chạp dần dần, cứ mỗi bước đi trong bóng đêm lại càng cảm thấy cô đơn hơn.

    Nhìn người đã đi xa, cô gái xinh đẹp với vẻ mặt ngọt ngào đột nhiên lộ ra biểu lộ hèn mọn. Cô phảng phất như từ hành ảnh thiên sứ đáng yêu biến thành ác ma . ‘’ Lôi con ch* này đi , giết chết nó ngay lập tức, cấm không được kẻ nào nhắc đến chuyện này nữa ‘’

    Cô cầm chiếc dây thừng trong tay giao cho bảo vệ, trên mặt biểu lộ tràn đầy chán ghét .Ghét nhất là ch* , bẩn thỉu như thế mà dám tiếp cẩn bổn tiểu thư sao !

    Harry ngoan ngoãn hiền lành cứ như vậy bị bảo vệ mang đi rời xa khu dân cư ..

    Ngồi ở trong phòng , Đường Hạo nâng ly rượu lên , khuôn mặt biểu lộ ý tự giễu . Haha , đàn bà quả nhiên đều là loại lừa đảo, không thể nào tin được.

    Chân trước còn cùng hắn cam đoan vĩnh viễn sẽ không bao giờ phản bội lại hắn , chân sau đã cầm chi phiếu rời đi .

    Haha , Tốt lắm , tốt lắm, hắn quả thật rất ngốc khi đã yêu cô rời mới biết được cô là người tham lam.

    Lục Giai Ngưng chỉ là đồ chơi mà bất cứ cái đồ chơi nào cũng có thể thay thế cô ,người đàn bà này hắn không thể khiến hắn thương tâm .

    Hắn một tay hất đổ ly rượu xuống mặt đất , trực tiếp vớ lấy chai rượu đổ chất lỏng vào miệng .
     
  12. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Thất hồn lạc phách, Tiểu Ngưng chỉ biết rằng hiện tại phải về nhà nên chỉ có đi về hướng nhà mình .Cô quên mất rằng có thể ngồi tắc xi , lúc về đến nhà trả tiền xe cũng được .

    Cô chính là dựa vào đôi chân đã mệt mỏi , lê từng bước chân kéo theo đống hành lý đi trên đường, khuôn mặt vẫn đẫm nước mắt không ngừng .Miệng khát khô nên cô cũng bất chấp nước ven hồ có sạch sẽ hay không mà ra sức uống.

    Thời điểm nhìn thấy mẹ , cô mỉm cười kêu một tiếng ‘’ mẹ ‘’ liền té ngã tại sàn nhà, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

    Lục mẹ một lần lại một lần hướng đến con gái xin lỗi trong làn nước mắt , xin lỗi đứa con gái mà bà không có năng lực chăm sóc nó tốt. Tiểu Ngưng lại ôm lấy mẹ mình ,cô nói mình đã trưởng thành nên việc chăm sóc mẹ là trách nhiệm của cô, mẹ không có lỗi gì cả…

    Cô không hề nói cho mẹ biết mình đã yêu đến khắc cốt ghi tâm một người không nên yêu , đoạn tình yêu này nay bị vùi xuống đáy mất rồi . Vì không muốn làm cho mẹ đau lòng nên mỗi ngày cô bảo trì bộ dáng như không có việc gì , ngẫu nhiên còn giả vờ làm nũng với mẹ nữa.

    Chỉ có khi màn đêm buông xuống , cô mới vùi mình trong chăn yên lặng rơi nước mắt , lo lắng không biết hiện tại hắn ra sao rồi , có biết chăm sóc bản thân mình tốt hay không, rồi lại nghĩ đến cô gái của hắn …

    Nghĩ tới đây nước mắt của cô càng chảy ra nhiều hơn, cô tận lực che miệng lại , không để cho thanh âm thoát ra ngoài miệng.

    Có lẽ mấy tháng sau , ‘’ Lục Giai Ngưng ‘’ – mấy chữ này hắn cũng sẽ không nhớ nổi nghe thấy qua ở nơi nào !

    Cô thật hối hận vì ở cùng hắn một chỗ lâu như vậy đều không có chụp lại một bức ảnh lưu lại cho hắn , cô thực sự không muốn hắn đối với chính mình một chút ấn kí đều không có.

    Nếu như lưu lại một tấm hình , ít nhất chờ hắn hồi phục thị lực , khi lơ đãng nhìn qua có thể còn đối với cô có chút điểm ấn tượng.

    Bất kể như thế nào , cô vĩnh viễn sẽ nhớ kĩ hắn , sẽ không bao giờ quên được hắn ! Cô sẽ mỗi ngày đều yên lặng vì hắn cầu nguyện mong ước hắn sẽ sống thật tốt , cưới được một cô gái xinh đẹp yêu thương hắn , lại sinh cho hắn một đứa bé thật đáng yêu.

    Trải qua chuyện Tiểu Ngưng bị bán đi một lần, mẹ cô hạ quyết tâm sẽ không để ông chồng ham mê cờ bạc kia sẽ có một ngày lại có cơ hội bán con gái bà đi nữa. Dưới sự trợ giúp của hiệp hội bảo vệ phụ nữ, rốt cuộc bà đã có thể cùng ông chồng bài bạc kia ly hôn.Có thể thoát khỏi cha dượng ham mê bài bạc kia , Tiểu Ngưng cảm giác như mặt hồ cuối cùng cũng có thể yên tĩnh được rồi, tâm không khỏi mỉm cười.
    Mẹ con hai người đi đến một thành phố khác , dàm xếp thuê một căn phòng nhỏ cùng sống với nhau. Tiểu Ngưng trong khi mỗi ngay toàn tâm toàn lực lo cho cuộc sống thì ông trời lại ban cho cô một lễ vật.
     
  13. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Sáng sớm rời giường , Tiểu Ngưng cảm giác được đầu có chút choáng váng nhưng là cô bây giờ không có quyền lợi sinh bệnh nên chỉ có thể nghỉ ngơi vài phút rồi lại bắt đầu rửa mặt , mặc quần áo.

    -‘’ Tiểu Ngưng lại đây ăn sáng nào , ăn nhiều nhiều một chút nhé ! ‘’ Sau

    khi ly hôn, trên mặt lục mẹ nụ cười dường như xuất hiện nhiều hơn , da thịt so với trước kia cũng mập hơn một chút. Trước kia mỗi ngày đều phải lo lắng ông chồng như con ma bài bạc lại còn cứ uống rượu say là về đối với bà quyền đấm cước đá.


    Bởi vì từng trải qua một lần hôn nhân rồi nên lần thứ hai này ba không nghĩ đến ly hôn, tất cả chỉ có thể nhẫn nại. Chính là thật không ngờ chỉ vì như thế mà con gái bà bị bán đi.

    Con gái bà cả đời đều bị hủy diệt bởi người mẹ này rồi .

    ‘’Mẹ , sao mẹ làm nhiều đồ ăn ngon như vậy , sáng sớm không cần vất vả như thế a , tối hôm qua còn gì ăn nốt cũng được mà ! ‘’ Tiểu Ngưng cầm lấy miếng bánh đau lòng nói .

    -‘’Tối hôm qua không còn gì cả , với lại như thế này có gì mà vất vả ‘’ Lục mẹ mỉm cười nói . ‘’ Đúng rồi, mẹ lấy một ít đồ thủ công về nhà làm, nhiều ít cũng có thể tăng thêm thu nhập , từ nay về sau con không cần phải tăng ca về trễ như vậy đâu , biết không ? ‘’

    Tiểu Ngưng mỗi ngày phải làm việc từ 9h sáng cho đến tận 10h tối khiến cho người làm mẹ đau lòng không thôi.

    Tiểu Ngưng lại buông chiếc thìa trong tay , kéo tay mẹ qua : ‘’ Mẹ, thân thể mẹ không tốt , đừng cố sức quá , mẹ nghỉ ngơi là tốt rồi ‘’

    -‘’ Thân thể mẹ mẹ biết mà, không có chuyện gì đâu , mẹ ở nhà cả ngày không làm gì thì rất nhàm chán !’’ Lục mẹ vỗ vỗ cánh tay đứa con gái , trấn an con gái không cần lo lắng như vậy.

    -‘’ Mẹ , mẹ không được quá sức đâu nhé , cẩn thận đừng để bị mệt quá ‘’ Tiểu Ngưng vẫn là không yên lòng dặn dò .

    -‘’ Ừ, con yên tâm . ‘’ Lục mẹ gật đầu cam đoan sau đó thúc giục nói : ‘’ Con ăn nhanh lên không đi làm muộn đấy ‘’

    -‘’ Vâng ‘’ Tiểu Ngưng lại mỉm cười , nuốt một ngụm cháo.

    Đột nhiên có một cảm giác chán ghét theo dạ dày luồn lên. Muốn nôn !

    Tiểu Ngưng lảo đảo im lặng chảy thẳng đến bồn rửa mặt, dùng sức biu ti phun ( =))) ) Nôn , nôn …

    Đi theo phía sau cô, Lục mẹ sắc mắt đại biến cau mày nhìn con gái.

    Thẳng đến khi trong dạ dày cái gì cũng lấy ra hết , Tiểu Ngưng rửa lại khuôn mặt , thở hổn hển đứng lên , quay đầu về phía sau .

    Chứng kiến thần sắc lo lắng của mẹ , Tiểu Ngưng lại miễn cưỡng cười .’’ Mẹ , con không sao. Chắc tại nhà ăn nấu nướng không tốt , mẹ không cần lo lắng a !’’

    Lục mẹ nắm lấy bả vai của con gái , nhìn cô cằm chằm nói : ‘’ Tiểu Ngưng nói cho mẹ biết , kì sinh lý của con có đúng ngày hay không ? ‘’

    Kì sinh lý ? Tiểu Ngưng con mắt mở thật to , giật mình nửa phút sau đó mới đáp : ‘’ Mẹ , kì sinh lý của con một tháng rồi chưa có tới ‘’

    Lục mẹ trước tiên khiếp sợ, mãi về sau phục hồi tình thần mới cầm lấy tay của Tiểu Ngưng .’’ Cùng mẹ đi đến bệnh viện phá đi ! Hiện tại tháng rất nhỏ nên không quá phiền toái đâu ‘’

    -‘’ Không, con không muốn ! ‘’ Tiểu Ngưng vội buông tay mẹ ra , lui về phái sau một bước kiên quyết nói : ‘’ Mẹ, con muốn sinh đứa con này, con muốn giữ lại nó ‘’

    -‘’ Tiểu Ngưng , con điên rồi sao ? ‘’ Lục mẹ loạng choạng thân mình, nhẹ nhàng nói nhưng mắt đã ẩn chứa lệ : ‘’ Con không thể giữ đứa bé này được , con mới có 17 tuổi, con còn có tương lai , nếu con sinh đứa bé này ra thì cuộc đời con như xong rồi , con có biết không ? Tiểu Ngưng à, đứa bé này là điều sỉ nhục của đời con, con tuyệt đối không thể giữ lại ‘’
     
  14. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Tiểu Ngưng khuôn mặt hàm chứa nước mắt , cô chậm rãi giơ tay lên lau nhẹ những giọt nước mắt trên mặt mẹ .’’ Mẹ, đứa bé không phải sự sỉ nhục của con , mà nó chính là cục cưng của con .Mặc kệ trong tương lai, con có gặp khó khăn gì , con cũng sẽ không bao giờ hối hận vì đã giữ lại nó .Nhưng nếu là để cho con giết đi đứa con này , thì đó mới chính là điều mà con phải hối hận cả đời ! ‘’

    Lục mẹ giật mình nhìn đứa con gái yêu quý , thật lâu sau mới run rẩy nói : ‘’ Tiểu Ngưng, nói cho mẹ hay, con có phải hay không đã yêu người đàn ông kia ?’’

    Kì thật bà hoàn toàn có thể khẳng định rằng con gái mình đã yêu người đàn ông kia, bởi lẽ chỉ có một người đàn bà yêu một người đàn ông vô cùng mới có thể cam tâm tình nguyện vì hắn sinh con.

    Tiểu Ngưng lại khẽ cắn môi , lệ rơi lã chã.Cô không biết nên dùng phương thức gì để đáp trả lại câu hỏi của mẹ đây?

    -‘’Tiểu Ngưng , con đã muốn sinh đứa bé này, con lại yêu người đàn ông kia đến thế, con phải nói cho nó biết con đang mang thai, như thế nó không thể nào không lấy con được ! ‘’ Lục mẹ rất nhanh bàn tính , nếu như con gái có thể lấy được người đàn ông kia mới là đôi bên vẹn toàn.Nếu như con gái còn có con, thì từ nay về sau đi nơi nào tìm được một người chồng tốt ? Cho dù là kết hôn được, cũng sẽ không thể nào có được hạnh phúc , bà lo sợ con gái cũng sẽ rơi vào tình trạng như mình.

    Nghe thấy lời mẹ nói, cô lâm vào trầm tư. Đây là điều mà cô không hề nghĩ đến .Đi nói cho hắn biết ? Hắn sẽ lấy cô sao ? Lời nói của mẹ cứ xoay lòng vòng quanh đầu cô suốt không thôi.

    Cứ thế một ngày làm việc chẳng ra sao cả. Đầu óc cứ đần độn , mệt mỏi, cô đã đánh vỡ không biết bao nhiêu cái chén đĩa, cũng như nhận được những lời trách mắng của quản lý , cuối cùng tiền lương ba giờ làm việc cũng không cánh mà bay.

    Tắm rửa qua loa,Tiểu Ngưng tựa người vào đầu giường , trong đầu là mien man nghĩ về thời gian cô cùng Đường Hạo ở cùng nhau, cô đã chăm sóc hắn từng ly từng tý ra sao … Cô vẫn còn nhớ rõ mình rất ngốc, chính mình chỉ vì muốn hắn chịu ra ngoài phơi nắng mà bị tiếp nhận tra tấn biến tướng của hắn…

    ——-

    ‘’Cô nói cái gì ? Tôi phải ra ngoài phơi nắng ? ‘’ Đường Hạo -22 tuổi , đầy kiêu ngạo hướng về phía thanh âm nhỏ nhẹ ,thấp giọng nghi vấn.

    Môi của hắn mỏng, chậm rãi đóng chặt lại càng làm lộ ra vẻ tuấn mỹ kết hợp cùng với sống mũi thẳng tắp , đôi mắt đen vô hồn nhưng cũng vì thế mà lại tăng thêm vài phần nghiêm túc cùng âm lãnh.Thanh âm của hắn rất êm tai , có từ tính , cơ thể hắn rắn chắc biểu lộ vài phần tà khí. Có thể nói Đường Hạo – chính là có vẻ bề ngoài của thiên sứ , nhưng lại có linh hồn của quỷ satan.Nhưng không hiểu tại sao cái vẻ ngoài đẹp đẽ ấy cùng với sự tà ác lại dung hợp với nhau tuyệt vời đến lạ thường. Mỗi lần cùng với hắn đối mặt, Tiểu Ngưng không nỡ dời tầm mắt đi được, những yêu cầu trước đây hắn đưa ra cô cũng ngoan ngoãn thuận theo. Nhưng là lần này cô vô cùng kiên quyết , nhất định phải kiên trì đến cùng , bởi lẽ một người cứ bị nhốt trong trong phòng thì làm sao có thể sống khỏe mạnh được ?

    ‘’ Em nói là ánh nắng mặt trời bên ngoài rất tốt cho sức khỏe, em đỡ thiếu gia ra ngoài tắm nắng được không ? ‘’ Tiểu Ngưng lại lớn tiếng lặp lại lời nói thêm lần nữa , cũng tự nói với bản thân mình trong lòng là không cần sợ hãi a .

    ‘’ Ha ha ‘’ Đường Hạo đột nhiên lên tiếng cười lạnh , tiếng cười giữa không gian yên lặng quả thật có vẻ dị thường đáng sợ. ‘’Tôi sẽ không đi ra ngoài, mời cô nhớ kĩ cho ‘’

    -‘’ Chính là vì sao thiếu gia không thể thấy ánh mắt trời ? Chỉ có tiếp xúc với ánh mặt trời mới có thể khỏe mạnh ! ‘’ Cảm giác sợ hãi lại dâng lên nhưng Tiểu Ngưng vẫn là tiếp tục ra sức khuyên bảo vị thiếu gia lạnh lùng này.

    -‘’ Ha ha , cô là thấy tôi đáng thương sao?‘’ Hắn lại tiếp tục cười lạnh , nhưng trên mặt tức giận đã hiện ra vô cùng rõ ràng.

    -‘’Không, em nghĩ là người bình thường thì hẳn là ai cũng phải tiếp xúc với ánh mặt trời , đi ra bên ngoài một chút thôi, thiếu gia ‘’

    Người bình thường ? Hắn châm chọc lại câu nói của cô, nhưng vài giây sau, hắn lại tức giận bất bình hô : ‘’ Tôi so với bất luận kẻ nào cũng biết là mình chính là kẻ tàn phế, cái mà người mù không cần nhất chính là ánh mắt trời !’’

    Hắn dùng sức đem Tiểu Ngưng nháy mắt ngã xuống giường lớn. ‘’ Thiếu gia …’’

    Đường Hạo đè thấp cô xuống, ở bên tai cô nói ra : ‘’ Phạm vi hoạt động của tôi chính là cái giường này, còn cô, cô chính là đồ chơi của tôi ở đây, cô đừng nghĩ sẽ thay đổi được tôi , đồ chơi thì không có tư cách này, hiểu chưa ? ‘’

    Tiểu Ngưng bị đặt tại trên giường , khuôn mặt bị ép chặt đến không thể thở nổi . ‘’ a , thả em ra…’’ Cô mơ hồ không rõ , hô liều mạng , giãy giụa cật lực nhưng có vẻ như sức lực của cô so với hắn chẳng tạo nên ảnh hưởng gì .

    ‘’ Thiếu gia, bên ngoài có rất nhiều chỗ tốt , tại sao cứ phải cự tuyệt ánh mặt trời ? ‘’ Mặc dù biết là thiếu gia rất tức giận , rất bài xích việc ra khỏi phòng , nhưng cô không thể không khuyên nhủ, cho dù là bị tra tấn kiểu này nhưng cô không thể bỏ quên nhiệm vụ của chính mình.
     
  15. Bonfuture

    Bonfuture Đang làm quen

    Tham gia ngày:
    9/1/13
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Chương 10:

    Đường Hạo lại càng tăng thêm lực đạo trên má và vai của cô, mặt hắn càng thêm âm trầm : ‘’ Câm miệng , cô không có quyền làm loạn ở đây , việc của tôi không khiến cô phải quản, cô chỉ có thân phận là làm theo những gì tôi sai bảo , cô đã nhớ rõ chưa ? ‘’

    Đôi vai đau đớn làm cho Tiểu Ngưng chỉ có thể phát ra những tiếng kêu nhỏ bé đầy thống khổ . Trên gương mặt bị bàn tay thô bạo chạm vào khiến đỏ lên một mảnh. Những giọt nước mắt to như hạt đậu từ đôi mắt buồn bã lăn xuống trên chiếc giường đơn.

    Cuối cùng mãi đến khi không nghe thấy tiếng nói của cô nữa , Đường Hạo mới chậm rãi nâng tay lên , buông cô ra.Xoay người ngồi dậy, hắn từ trong túi áo móc ra một điếu thuốc thơm .Những ngón tay thon dài bật tách chiếc bật lửa lên , châm điếu thuốc rồi xoay tròn chiếc bật lửa. Những hành động bình thường ấy nhưng không hiểu sao do hắn làm lại đẹp mắt, thành thạo đến mê hoặc. Thế nhưng điếu thuốc nhen nhóm lửa ấy chỉ được nhấp vào miệng một cái rồi bị bỏ qua sang một bên.Giọng nói của hắn lại vang lên trong căn phòng . ‘’ Lăn đi chỗ khác, hiện tại bổn thiếu gia không có hứng thú với cô ‘’.

    Tiểu Ngưng chậm rãi đứng lên, quật cường ở trước mặt hắn khiêu khích nói : ‘’ Thiếu gia, từ trước đến nay, em vẫn luôn nghĩ thiếu gia là người rất kiên cường , mặc dù sinh hoạt có bất tiện nhưng vẫn chọn ở lầu hai .Nhưng hiện tại, thì em nghĩ mình sai rồi , căn bản anh chỉ là một con người hèn nhát mà thôi .Anh không dám xuống dưới lầu bởi vì anh không có cách nào tiếp nhận được việc bản thân mình là người mù .Căn bản là không phải như anh tự nói rằng so với bất kì ai, anh biết rõ mình là người tàn phế ‘’
    -‘’ Chết tiệt! Ngu ngốc , cô câm miệng cho tôi ! ‘’ Đường Hạo cuồng nộ hô to một tiếng, dùng sức vươn tay tóm lấy thân thể của cô.

    Lần này Tiểu Ngưng đã có linh tính, khi bàn tay hắn định tiếp cận cô, cô đã nhanh chóng tránh vè phía sai , khiến cho bàn tay chỉ tóm được không khí, mất đà dẫn đến việc bị té bổ nhào.

    - ‘’ Anh rõ ràng chính là không dám ra khỏi cửa, không phải anh không cần mặt trời mà là anh không cách nào tiếp nhận việc con mắt của chính mình đã bị mù ! ‘’Tiểu Ngưng lại không tiếc lời chọc giận hắn, miệng không ngừng nói.

    - ‘’ Câm miệng ! Cô câm miệng cho tôi !’’ Bắt không được cô mà chỉ quờ quạo vào không trung khiến hắn vô cùng tức giận , lung tung giơ nắm đấm cảnh cáo.

    -‘’Nguyên lai anh chỉ có thể khi dễ em , khi dễ một cô gái nhỏ bé như em, nhưng cửa thì lại không dám bước ra , anh đúng là người nhát gan còn gì ‘’ Tiểu Ngưng lời nói thì rất lưu loát nhưng kỳ thật toàn thân đã phát run lên.

    Thông qua mấy ngày nay tiếp xúc cùng hắn, cô phát hiện rằng cầu khẩn hắn , nói lời ngọt ngào khuyên bảo hắn đi ra phơi nắng đều là vô dụng . Chỉ có thể thử dựa vào việc chọc giận hắn tuy nhiên như vậy đúng là có chút nguy hiểm.

    Đang nổi giận nhưng hắn đột nhiên cười ra tiếng , hai tay ôm ngực nói: ‘’Cô nói tôi là người nhát gan vậy cô chính là rất dũng cảm?’’

    Nụ cười của hắn lý tràn ngập tà ác làm cho Tiểu Ngưng lại không ngừng cảm giác lưng rét run lên từng chập , thế nhưng cô vẫn mạnh miệng :’’ Ít nhất so với anh thì dũng cảm nhiều hơn!’’

    Hắn lại hít một hơi thuốc lá rồi nhẹ nhàng nhả ra một đạo sương mù , từ từ chậm rãi đứng người lên nói ra:’’ Tốt , như vậy chúng ta cùng cá cược một trò chơi nhỏ , nếu như cô vuợt qua được khảo nghiệm của tôi thì tôi sẽ đi ~ phơi nắng!’’

    -‘’ Tốt, anh cứ nói đi, vô luận là cái gì khảo nghiệm em cũng không sợ ! ‘’ Tiểu Ngưng rốt cục lộ ra nụ cười, cô nhất định sẽ bắt lấy cơ hội này !

    Vô luận hắn đưa ra yêu cầu hà khắc đến cỡ nào cô cũng sẽ nghênh đón đến cùng. Cái sự tình xấu nhất cô và hắn cũng đã trải , cô còn cái gì không thông suốt chứ.

    -‘’ Nếu như cô không thông qua khảo nghiệm của tôi, thì tốt nhất cô nên vĩnh viễn ngậm miệng lại cho tôi ‘’ Đường Hạo trào phúng nói ,trên mặt tà ác không có ít đi nửa phần.

    Tiểu Ngưng gò má lập tức hồng thành một mảnh, với cách nói chuyện tà ác của hắn như thế khiến cô thật có chút tức giận . ‘’Anh nói yêu cầu ra đi !’’

    - ‘’Sau lúc này , cô bịt kín hai mắt lại sau đó làm cho tôi một món thịt bò, tôi muốn ăn . Nếu như cô làm ra mà hương vị còn có thể chấp nhận được , tôi sẽ yêu cầu thứ hai!’’ Đường Hạo đắc ý nói , hắn nghĩ cô hẳn là sẽ không hoàn thành nhiệm vụ .

    -‘’Thiếu gia, nói tóm lại là anh có tổng cộng bao nhiêu khảo nghiệm vậy? ‘’ Nếu như cô hoàn thành rồi, hắn lại cứ liên tiếp khảo nghiệm không dứt thì phải làm như thế nào đây.

    -’’ Ba cái! ‘’ Đường Hạo duỗi ra ba ngón tay khẳng định nói.

    -‘’ Được, bây giờ em sẽ đi làm ngay đây , nhưng em muốn quản gia cũng ăn, nếu không thì em làm ngon, anh cứ nói là không ăn được thì sao ? Không công bằng !’’ Tiểu Ngưng cũng tính toán nhíu mày hỏi.

    -‘’Có thể! Hiện tại cho quản gia bịt kín con mắt của cô đi!’’ Đường Hạo nhấn chuông tìm gọi quản gia .
     
Đang tải...

Chia sẻ trang này